Đây là nhật kí của một người chồng, có vợ ốm nằm lăn quay ra.
Như mọi ngày, người vợ ấy ra khỏi nhà thật sớm, mua rau củ quả về để nấu bữa sáng rồi cùng chồng làm việc.
Người chồng tỉnh dậy thì thấy người vợ vẫn nằm thở phì phò như heo bên cạnh, mắt mở không ra, hơi thở dồn dập, tứ chi bủn rủn, không muốn làm gì cả, chắc là đã bệnh rồi. Nguyên nhân là gì? Chỉ có thể là do bị muỗi cắn rồi sốt. Ngoài ra lối sống của người vợ rất lành mạnh và điều độ, chỉ có điều đùi người vợ quá ngon, người chồng còn muốn cạp cạp huống chi là mấy con muỗi khát máu.
Đã lâu rồi không nấu nướng, nhưng người chồng vẫn tận dụng những dụng cụ có sẵn để tự chuẩn bị bữa sáng cho mình.
Luộc bún gạo Thái Lan không chất điều vì không hóa chất Việt Nam độc hại vào nước sôi. Cắt bắp sú, cắt mấy củ hành để phi với dầu hướng dương của Vinmart, nghe đâu không có nguồn gốc từ GMO, nghe vậy biết vậy chứ sao giờ.
Dầu nóng dậy mùi hành, trong lúc bỏ bún vào xào xào nấu nấu, người chồng cũng nhanh tay pha chế công thức đặc biệt mà thời còn độc thân vẫn hay sử dụng bao gồm xì dầu, tiêu, sốt cay, ớt bột, chút đường và ít nước. Công thức ai cũng có thể làm được những hãy đừng ăn xì dầu Maggie, xì dầu Chisu, tam thái tử thì còn tệ hơn nữa. Hãy dài Kikkoman của Nhật, dù giá mắc gấp 5 lần nhưng có thể kéo dài tuổi thọ được vài ba trống canh.
Hồi xưa người chồng rất thích bỏ tương ớt vào công thức đặc biệt này, nhưng kể từ ngày có hiểu biết, thì chưa tìm thấy loại tương ớt nào hợp lí. Chinsu cũng tởm, Cholimex cũng đỡ hơn chinsu nhưng vẫn tởm. Loại cao cấp nhất trong siêu thị Henz của Mỹ được sản xuất ở Sing khá tởm. Mà Henz này bạn chỉ có thể tìm thấy ở các cửa hàng Pizza hoặc đồ tây hơi cao cấp. Mấy nhà hàng thường thường thì Cholimex. Còn mấy cô bán hủ tiếu thì loại không có nhãn hiệu, thường lấy từ bồn, gọi là bồn tương ớt. Thật sợ hãi. Vậy nên công thức lần này không có tương ớt.
Xin lỗi bạn đọc vì viết quá dài dòng, nhưng vợ bịnh, nằm hết cả ra nhà, người chồng cũng đâu làm được việc gì, chỉ biết ngồi nhìn vợ nên là có hơi dông dài, vậy xin được phép một hôm thật dông dài vậy.
Bỏ hỗn hợp đặc chế kia vào, mùi thơm cay ngay lập tức sộc vào mũi, báo hiệu cho một quẻ bún gạo rất thơm ngon sắp ra lò, hóa ra phong độ của người chồng vẫn duy trì sau gần một năm được ăn cơm vợ nấu.
Vợ mệt quá không ăn được gì, nên người chồng chỉ có thể mua quấy cho vợ một chiếc ngũ cốc được mua tận ngoài Hà Nội với các loại đậu đen đậu đỏ đậu mẹ đầu phộng đậu xanh rau diếp cá. Rồi người chồng bỏ thêm chút đường vàng Thái Lan hiệu bà già, không dùng được trắng tinh luyện sản xuất đại trà ở Việt Nam như lời vợ dặn.
Chồng ăn ngon lành mẻ bún gạo xào, có thêm vài chiếc kim chi cay cay chua chua tan vào miệng chồng. Vợ uống ngũ cốc nhưng thấy chồng ăn ngon quá cũng ngồi dậy xin được 2 miếng bún gạo cho vào mồm. Vợ tuổi con hợi, nên dù bệnh thì vẫn phải ụt ịt đòi ăn. Thấy thương bản thân ghê, lâu ngày mới nấu một bữa ăn ngon vậy mà.
Chồng đã thực hành y học chuẩn người Việt được một năm, nên ngay lập tức điểm vào các huyệt đạo trên mặt cho vợ. Lúc thì bộ huyệt tăng cường sức đề kháng, lúc thì bộ huyệt tứ chi bủn rủn, lúc thì bộ huyệt hỗ trợ tim và hệ hô hấp. Cứ vài ba tiếng mà người chồng lại linh thoạt thay đổi bộ hạ, haha không, hạ bộ, haha không bộ huyệt để phù hợp với thể trạng của người vợ.
Buổi trưa không tiện nấu nướng, người chồng đành mua cơm hộp về cho vợ ăn. Quán cơm chay này đặc biệt, vì có con chó dữ. Người chồng nghe bảo rằng không sát sinh thì chó nó sẽ biết, chó rất giỏi trong chuyện đánh giá được năng lượng của người xung quanh. Vậy mà con chó nó vẫn sủa người chồng haha, chỉ có điều người chồng lòng rất bình thản. Đứng đó cho nó sủa, không phản ứng, không hù dọa nó, không tấn côn nó, rồi nó cũng im. Mà thực ra nó im là do nó chỉ bà chủ nó la.
Ăn cơm trưa xong, người vợ thiếp đi trong mơ màng, trên mặt lồi lỏm những huyệt đạo theo trận địa mà người chồng thi triển trước đó.
Người chồng lúc này lại tiếp tục hì hục dưới bếp, để chuẩn bị cao phẩm bồi bổ sức lực cho người vợ.
Hỗn hợp sinh tố này bao gồm Bó xôi, táo Pháp, dưa leo Vietgap và nước Ion Life.
Thường thì người chồng chỉ ăn táo 30k hoặc 40k hoặc sang lắm vui lắm là 50k một kí. Nhưng người vợ ốm mà người vợ lại thích nước Pháp lắm, người chồng mua hẳn táo Pháp 90k mà trong lòng không hề tiếc nuối, vì tiền của người vợ mà. Từ ngày có vợ người chồng chẳng bao giờ còn phải nhìn vào ví, vì vợ giữ hết tiền rồi…
Mua thêm một chiếc bưởi da xanh thật to thật đẹp. Vậy mà em gái nhân viên bảo anh ơi anh có muốn đổi qua loại có lưới không, loại đó mới giảm giá 50% nha.
Không em, anh ổn.
“Mày nhìn mặt tao thấy như loại thiếu tiền không có tiền hả màii” Người chồng trộm nghĩ.
Về tới nhà nhìn lại mới thấy người chồng ăn vận nhìn hơi bần cùng. Đôi dép màu xám của vợ. Chiếc quần đùi chạy bộ và chiếc áo hơi rộng nhưng có nhiều lỗ thoáng khí mua đã được hơn hai năm nhưng người chồng vẫn đang mặc mát lắm mỗi ngày. Thôi thật may mắn là mình đã không trách em nhân viên kia.
Bó xôi nhiều dưỡng chất, nhiều vitamin lắm lắm tốt lắm mà không nhớ vitamin gì. Táo cũng tốt lắm. Dưa Leo cũng tốt lắm. Nước Ionlife nghe quảng cáo là nhiều kiềm như rau xanh. Người chồng xay hẳn một lít hai, một chai thiệt đầy cho vợ uống thay nước.
Xay xong thì thấy một bồn chén bát dĩa ly tô trong bồn. Người chồng rửa thôi, vì ngày thường đây cũng là nhiệm vụ của người chồng mà, không sao sẽ không sao, huhu.
Mấy ngày vợ khỏe thì người chồng có giấc ngủ trưa lúc 12h30 tới 1g chiều rồi dậy làm việc. Hôm nay vừa xay sinh tố xong thấy hơi mỏi vai, nhìn đồng hồ đã 3g chiều rồi. Thôi mang nước lên cho người vợ uống nào.
Người vợ vẫn vậy, nằm đó rên rỉ mệt nhọc. Nhưng uống nước sinh tố ọc ọc.
7 giờ tối rồi mà vẫn chưa khỏe hẳn nên chồng lại đi mua đồ ăn. Lại tiếp tục bày ra trận địa thiên la địa võng trên khuôn mặt mịn màng của cô gái đà lạt một chồng chưa con nhưng bụng ba ngấn mỡ…
Rồi may sao thế nào, sáng hôm sau người vợ tươi cười, khỏe hẳn.
Phát hiện ra dưới chân có rất nhiều vết đỏ li ti, thì ra đó là máu bể dưới da. Người vợ vừa trải qua một trận sốt siêu vi mà không hề hay biết.
Năm ngoái cũng bị thì nằm ở bệnh viện lạnh lẽo, mất 3 ngày tới 7 ngày mới có thể tỉnh dậy.
Năm nay chỉ mất một ngày là khỏi vì có tình yêu, có sự đảm đang của người chồng cũng chính là người đàn ông khiêm tốn đang viết bài viết này.
Thấy người vợ như vậy thật sung sướng, có phúc khi có một người chồng biết chữa bệnh, biết nội trợ, biết chăm lo.
Viết tới đây người viết cũng ước gì mình cũng có một người chồng như thế. Mà nhận ra đó chính là mình nên thôi điều ước đã trở thành sự thật. Hihi







