• Học lái xe với 2 người ba

    Hồi năm 18 tuổi, ba mình dạy mình lái xe rất kĩ. Đã đôi lần mình khó chịu vì sự cẩn thận quá đà của ba. Nhiều lần ngồi sau tay lái của bạn bè, khi sự bất an thường xuyên trỗi dậy, mình lại thốt ra những lời khuyên tâm đắc về chuyện lái xe… không khác ba mình ngày xưa. Những kết nối với ba mình đã xuất hiện từ đây, dù là rất nhỏ.

    “Con không nên chạy sát lề đường, lỡ đâu có con chó con mèo chạy qua mình còn xử lí được”

    “Tới ngã ba ngã tư con phải về số ba, số hai, để lỡ có tình huống bất ngờ nào thì xe mình đủ mạnh, mình có thể lướt qua được”

    “Mắt lúc nào cũng phải tập trung, lái xe thì không có suy nghĩ lung tung, để ý mấy con hẻm hoặc mấy ngã rẽ, giảm ga lại vì mấy chỗ đó lỡ có người nào đó chạy bất ngờ ra”

    Hơn 12 năm lái xe, mình chỉ có một lần duy nhất té xe hồi đi Tây Bắc vài năm trước, thời điểm mà tâm trạng đang không thoải mái. Phần lớn thời gian còn lại, những lời khuyên của ba đã được mình áp dụng một cách triệt để.

    2 tuần rồi, mình lại một lần nữa được tập xe, mà lần này là ba vợ. Ba tập cho hai đứa mình lái xe ô tô. Vì cái tin vịt tăng giá bằng lái xe mà ba mẹ vợ lẫn ba mẹ mình đều hối thúc. Hai đứa mình thì tin tưởng phụ huynh, vậy là học lái xe sớm hơn dự kiến. Mấy ngày rồi đọc báo chính thống thì mới thấy giá thi lái xe ô tô không hề tăng. Và mình thì đã có thể lái xe đổ đèo ào ào rồi. Cũng được, có bằng lái xe rồi hai đứa có thể tự đi về mấy vùng biển sớm hơn dự kiến một chút.

    Ba vợ mình không phải là người thích chia sẻ, kết hợp với sự hướng nội rất nhiều và chỉ thích chọc con nít, chỉ thích ngắm mây rồi hút thuốc, hơn là trò chuyện, thì mỗi buổi chiều lái xe lại là một dịp để mình có thể dồn dập đặt ra những câu hỏi và bước nhiều hơn vào thế giới của ba.

    Vợ mình đã vô cùng ngạc nhiên vì nghe ba kể rất nhiều chuyện, nhiều kỉ niệm mà vợ mình cho là “Có cạy răng ba cũng không kể đâu”.

    Nghệ thuật giao tiếp là ở chỗ đó các bạn. Kiên trì, thấu hiểu và mặt thật dày vào.

    Mình hỏi ba một câu. Thấy ba trả lời xong rồi thôi. À há là chưa đúng chủ đề ba quan tâm rồi.

    Mình lại hỏi thêm một câu, ba im lặng.

    Lại đạp ga, lại đánh tay lái qua một con đèo, mình lại tiếp tục một câu hỏi khác. Lần này thì ba đã bắt được tần số và thao thao bất tuyệt về tuổi trẻ của ba, về tình yêu với mẹ, về những sự thiếu thốn ngày xưa.

    Ba mẹ nào cũng đầy tâm sự, đầy trải nghiệm, đầy những câu chuyện hay ho để kể cho con cái. Hoặc là con cái không đủ kiên nhẫn để lắng nghe, hoặc là ba mẹ không có thấy kể là cần thiết và cũng có thể nghĩ rằng con cái chẳng muốn nghe mấy chuyện xưa cũ.

    Bạn thấy đấy, nếu không có sự nỗ lực từ một trong hai phía. Khó mà thấu hiểu nhau, rồi sao mà thương nhau được khi chưa hiểu.

    Càng trò chuyện với ba thì mình lại càng hiểu về cách mà ba quan tâm tới người thân. Hành động, hành động và thật nhiều hành động. Với ba hành động là cách yêu thương tốt nhất, vì ba không giỏi trong việc thể hiện cảm xúc bằng lời nói.

    Chiều nào cũng vậy, sau khi đã dành 2 tiếng để lên đèo, xuống đèo rồi lại lên đèo. Hai đứa tưởng là được ba thả ra rồi. Nhưng món cuối cùng trong những buổi chiều lái xe sẽ là 10 – 15 lần tập de xe.

    Có lần mình làm tốt, ba đã thốt lên “Tuyệt, lần này là 10 điểm, tuyệt nè”. Vợ mình thì ngạc nhiên vô cùng vì ba hiếm khi khen tặng con cái một cách trực tiếp. Gương mặt ba mở rộng, ba cười thật nhẹ và nói “Tuyệt”.

    “De thêm 15 lần nữa rồi về nha con”.

    Mỗi lần tập lái xe thì vợ mình hay chuẩn bị sẵn nước lọc, khi thì cái chuối, khi thì mẻ bánh vừa nướng xong.

    Tập xe dần trở thành một hoạt động kết nối gia đình trong vài tuần vừa qua. Rất gần gũi mà cũng nhiều tình yêu thương.

    Mà anh nghĩ á, tập xe xong thì đâu còn cơ hội vầy kết nối với ba em ha?

    Mà anh thấy cũng không sao, mình cứ hết mình cho hiện tại. Khi nào có cơ hội kết nối với ba thì cứ hết mình, còn không có dịp thì thôi, cũng không quan trọng gì

    Kết nối được với ba mẹ, chia sẻ được với ba mẹ là một trong những trụ cột để có đời sống tinh thần thật khoẻ mạnh. Trong nhiều cuốn sách mà mình đọc, review gần đây, mình hay nhắc tới vai trò của ba mẹ và sự tổn thương mà ba mẹ gây ra cho con cái.

    Tuy vậy, họ cũng là người có thể mang lại những điều ấm áp và cảm động nhất cho chúng ta, như họ đã từng âm thầm làm trong suốt quá trình chúng ta lớn lên. Quan trọng là chúng ta phải có đủ nhận thức và kiên trì để dần dần nối lại những sợi giây đã bị đứt gãy qua thời gian.

    Tới giờ, mình thấy thật bằng lòng với chuyện học lái xe với ba mình và ba vợ. Mỗi người một phong cách, nhưng sự tận tâm trong từng lời hướng dẫn và những cuộc hội thoại với sự lắng nghe, thấu hiểu sẽ được mình nhớ hoài hoài mãi về sau.

  • Sinh Nhật bà vợ có em bé mỡ

    Hôm qua là sinh nhật vợ mình.

    Không quà, không bánh, không thổi nến, không đi ăn, không có gì đặc biệt. Ngoài rất nhiều cái ôm và tâm trạng của bạn ấy thì vui tươi cả ngày. Tới tận lúc sắp ngủ thì vẫn còn quá nhiều sự hân hoan.

    “Ở với nhau hơn 2 năm rồi, em thấy sao?”

    “Em thấy ở với anh không có nỗi lo nào xuất hiện hết”

    Nghe vậy, mình cũng hiểu là tình yêu mà mình trao đi là đã đúng cách. Vợ mình cũng tạo cho mình cảm giác tương tự. Không có nỗi sợ bất chợt nào chen ngang cuộc sống hôn nhân của tụi mình.

    Hôm nay là thứ hai, trong lúc mọi người bận rộn thì vợ mình đang nằm dài ra và đọc Chu Dịch Vạn Xuân, còn mình thì lọc cọc gõ mấy dòng này đây. Viết mỏi tay hoặc những lúc cần dừng lại để nhìn vào mấy dòng suy nghĩ, mình lại có thể với tay lấy ly Cafe V60 vị vừa đủ để mình cảm thấy tỉnh táo mà không cần chút sữa đặc nào.

    Sáng nay mình vừa quả quyết với vợ từ chối hợp tác mở trường mầm non với một người thân. Mình không muốn trở lại cuộc sống bận rộn, không muốn lại khoác lên mình cái sứ mệnh thay đổi giáo dục, thay đổi những đứa bé ở độ tuổi mầm non.

    Mình hài lòng với việc chỉ dành ra 5 – 6 tiếng để làm việc. Mình cũng thấy mức thu nhập hiện tại cũng là đủ để mình sống tốt. Nếu có con cái vào một hai năm tới cũng không phải lo lắng chuyện chi tiêu.

    Quá nhiều thời gian để đọc, viết, ngẫm nghĩ và im lặng khiến mình có cái nhìn rõ ràng về nhiều sự trong cuộc sống. Không phải lời khuyên nào mình cũng làm theo, dù vẫn lắng nghe và tiếp nhận. Không phải bắt buộc nào cũng khuất phục được mình, dù mình luôn quan sát cái tôi, để nó không cản trở những sự thay đổi mà mình muốn thực hiện.

    Mỗi ngày đều là một ngày mình có thể hài lòng, ngủ ngon và ít mộng mị. Vậy nên sinh nhật vợ hoặc sinh nhật mình thì cũng chỉ là những ngày thường lệ. Với lối sống tự do này, khái niệm thời gian cũng đã dần dần trở nên mờ nhạt. Chủ Nhật là ngày duy nhất mà mình lưu tâm, vì ngày hôm ấy có tới 2 lớp học livestream. Những ngày còn lại thì như mọi ngày. Việc nào cần phải làm thì làm, sách nào cần phải đọc thì đọc, lúc nào cần dừng lại thì cứ dừng lại.

    Một chút điểm nhấn lúc này là những buổi chiều tập xe cùng ba, đổ đèo vài tiếng trong hoàng hôn lặng lẽ, hai đứa nghe ba kể nhiều hơn về chuyện khó khăn khổ cực ngày xưa, kết nối chàng rể ba vợ thì ngày càng thân thiết. Kĩ năng lái xe của hai đứa ngày càng cải thiện. Vài tháng nữa là có thể chạy một lèo ra biển vào những ngày đầu tuần, thời điểm mà mình không có lớp học.

    Sự bận rộn, căng thẳng, những cuộc tranh luận, cảm giác không được lắng nghe, thấu thiểu… là những điều hiếm khi xuất hiện trong cuộc sống của tụi mình.

    Để luôn cảm nhận sự bình an trong đời sống hôn nhân không khó. Nhưng để duy trì trạng thái ấy thì cần có nhiều sự nỗ lực kiên nhẫn.

    Hôm qua sinh nhật vợ, nên mình ôm bạn ấy nhiều hơn thường lệ. Ôm đứng, ôm ngồi, ôm nằm, ôm sau lưng, ôm trước mặt. Thời lượng và số lượng ôm chắc phải tăng lên tới 20% so với thông thường.

    Thời gian hò hẹn qua đi, việc người ta trao cho nhau những cái ôm thường nhật đã không còn là thứ được lưu tâm nữa.

    Tụi mình thì càng ngày càng ôm nhiều hơn và càng thấy được nhiều ý nghĩa từ việc trao tặng sự ấm áp thông qua những cái ôm.

    Hơi ấm từ cơ thể đối phương, cộng hưởng với hơi ấm từ chính cơ thể bạn khiến cho những cái ôm trở thành một điểm chạm với sự kết nối đong đầy.

    Rồi ngày sinh nhật cũng qua đi. Không có gì để nhớ. Không có gì để quên. Chỉ có sự hiện diện tuyệt đối dành cho nhau. Như những ngày khác.

  • Gia đình không phải là một cuộc chiến (P2)

    Tiếp tục bài trước, làm hoà với ba mẹ từ góc độ xã hội, trong bài này chúng ta cùng nhau đi vào góc nhìn tâm linh của một gia đình, làm sao để có thể hạn chế mâu thuẫn và coi ba mẹ như một người đồng hành trong cuộc sống được?

    Cũng đã lâu rồi, cô giáo dạy thiền cho mình nói rằng từ ngày học thiền, cô ấy đã có mối quan hệ tốt hơn với bố chồng, người mà trước đây cô ấy chẳng thể nào có thể nói chuyện nổi.

    Với thiền quán dòng thời gian, thiền sinh sẽ được người thầy của mình dẫn thiền quá nhiều tiền kiếp khác nhau, mỗi tiền kiếp đều là những bài học quý giá. Cuộc sống hiện tại của chúng ta bị ảnh hưởng rất lớn bởi những biến cố và mối quan hệ xuất hiện trong tiền kiếp.

    Bạn và mẹ ghét nhau một cách cay đắng, còn hơn cả khổ qua đã luộc qua hai nước… thì có thể nguyên nhân đến từ việc trong một đời sống nào đó, bạn đã gây ra quá nhiều khổ đau cho người mẹ của mình. Trong kiếp sống đó, bạn là một tay sở khanh, vui chơi qua đường. Mẹ bạn thì là một thiếu nữ ngây thơ nhẹ dạ cả tin trao trọn thanh xuân cho chàng sở Khanh kia. Chàng ta biến mất khi đã bức hoa bẻ nụ, để lại cho thiếu nữ kia sự tuyệt vọng và ấm ức không thể nào xoá nhoà trong suốt đời sống ấy. Giờ đây bạn là con dâu, người thiếu nữ kia nay đã là bố chồng. Dù không ai nhớ được những kiếp trước của mình, nhưng cảm giác ganh ghét từ tiềm thức có thể trỗi dậy. Người bố kia luôn không hài lòng với những điều bạn làm, ngược lại bạn cũng cảm thấy có khoảng cách rất xa không thể hoà hợp với người đàn ông ấy.

    Một diễn biến khác, mẹ và bạn luôn khắc khẩu, không nói chuyện được, chỉ cần mở miệng ra là gây cho nhau sự căng thẳng, mẹ luôn lấy danh nghĩa là phụ huynh, người lớn, người đi trước để đàn áp bạn, những đợt Tết về, bạn chẳng muốn đặt vé xe vì hiểu rằng những tranh cãi kia kiểu gì cũng xảy ra. Hãy truy ngược lại quá khứ, biết đâu mẹ và bạn từng là hai anh em ruột. Bạn là anh trai với tất cả những sự yêu chiều từ ba mẹ, còn mẹ bạn chỉ là đứa em út yếu đuối, thường xuyên bệnh tật và hay bị bắt nạt bởi trẻ con xung quanh…. Và anh của nó nữa. Mẹ bạn lớn lên trong những trận đòn roi, luôn là người cuối cùng nhận được sự quan tâm trong gia đình. Để rồi khi trưởng thành, những dấu ấn đau buồn tuổi thơ vẫn ám ảnh từng phút giây làm cho mẹ bạn không thể nào dám yêu ai, không thể nào dám sống thật với con người mình. Kiếp sống ấy, mẹ bạn là một người cô độc rồi cuối đời chết vì sự cô đơn kéo dài đã quá lâu. Để rồi kiếp này, những sự uất hận kia được trút lên đầu bạn. Mẹ không hề hay biết, bạn cũng không hề nhớ được chuyện xưa. Chỉ có căng thẳng giữa hai mẹ con là kéo dài triền miên qua thời gian.

    Để giải quyết những mâu thuẫn này. Thông thường thiền sinh sẽ được hướng dẫn để đi vào Healing Room, căn phòng chữa lành của tâm thức. Từ đó dùng ánh sáng hoàng kim để cắt đứt hoặc làm lành lại những sợi dây năng lượng giữa hai người.

    Tuy vậy, không phải ai cũng có thể thiền và ai cũng có duyên để đến với môn thiền này. Mình đã có 2 năm tập luyện với giáo viên, cũng trải qua nhiều kiếp khác nhau, cũng thấy được những điều mà mình nghĩ chỉ là trong tưởng tượng. Có lúc mình tin, có lúc mình không tin. Nhưng mình rút ra một kết luận rằng, dù có đi về tiền kiếp, có gặp lại người thân yêu trong những kiếp sống ngày xưa, thì vấn đề luôn giải quyết được trong thực tại chứ không phải trong quá khứ. Thực ra khi có lí do rõ ràng, thấy rõ căn nguyên tổn thương quá khứ, chúng ta có thể nhìn vấn đề dưới góc nhìn bao dung hơn, từ đó có đủ can đảm để đối diện và giải quyết được vấn đề. Nhưng phần lớn sẽ không có những trải nghiệm tiền kiếp nên mình nghĩ có vài điều sau mà bất kì ai cũng có thể áp dụng được, chứ không cần phải tốn thời gian và tiền bạc để được hướng dẫn đi về tiền kiếp.

    1.Hiểu rằng mâu thuẫn với phụ huynh đều có nguyên nhân trong quá khứ

    Nếu tin vào luật nhân quả, bạn có thể tự suy ra tình trạng hiện tại của mình đối với những mối quan hệ xung quanh.

    Kiếp này ba mẹ mình hay la mắng mình, không tin tưởng mình, luôn cho rằng mình chẳng làm được trò trống gì, mình mãi chẳng thể trưởng thành. Những biểu hiện này có thể bắt nguồn từ rất lâu trong quá khứ, mình đã gây ra những tổn thương tương tự cho ba mẹ. Kiếp này là lúc mình được trải nghiệm những tổn thương đó. Có người thì than thở và đau khổ không được gặp những người bố mẹ tốt hơn. Có người lựa chọn thay đổi bản thân, gieo vào những hạt giống tốt để từ từ xây dựng lại khu vườn quan hệ với ba mẹ mình.

    Mình và ba mẹ mình đều có chung một khu vườn (huyết thống), nhưng ba mẹ con cái vì mâu thuẫn nên không thường xuyên chăm sóc, bỏ bê khu vườn dẫn tới mối quan hệ ngột ngạt. Mình thì cũng chẳng quan tâm gì khu vườn ấy, phần vì bên ngoài chim hoa đa dạng hơn, phần vì khu vườn ấy đã nhiều năm hút cạn năng lượng của bạn. Không sao cả, bây giờ bạn là người bắt đầu, hãy là một người làm vườn chăm chỉ, bạn cần mang lại sức sống cho cây cối xung quanh, trước khi ba mẹ hiểu được nỗ lực của bạn và cuối cùng thì cùng bạn tham gia vào chăm sóc khu vườn xưa.

    Đầu tiên là nhổ bỏ cây dại đã mọc lên. Trong cuộc sống thì nó là những niềm tin tiêu cực, những định kiến, những hiểu nhầm mọc lên tứ tung trong mối quan hệ với gia đình. Bạn tìm xem đó là những cây dại nào, nhổ nó lên trước cái đã.

    Hồi năm 18 tuổi, ba mẹ khuyên bạn không nên yêu chàng trai đó. Lý do của ba mẹ đưa ra là chàng trai đó không lễ phép, không chào hỏi người lớn một cách lịch sự. Bạn thì cho rằng ba mẹ thật kì cục, quên chào hỏi vài lần có sao đâu, miễn sao người ta yêu bạn là được mà. Cho tới hồi sinh nhật 20 tuổi của người đó, hắn ta nằng nặc bắt bạn vào khách sạn và nói rằng sinh nhật anh mà “chìu” anh một lần thôi. Bạn phải dùng hết mọi chiêu thức vùng vẫy và bỏ về trong nước mắt.

    Ba mẹ thấy bạn buồn thì hỏi han. Rồi bạn cũng tâm sự về việc đã chia tay với chàng trai kia. “Tao đã nói rồi mà mày không nghe”, một lời nói quen thuộc của các bậc phụ huynh. Vừa chia tay xong mà còn nghe câu nói trách móc như vậy, bạn có cảm giác như vết thương của mình lại bị xé toạc ra một lần nữa. Từ đó, bạn cũng bắt đầu ít chia sẻ và dần có khoảng cách với ba mẹ.

    Đó là một loại cây dại mà bạn cần nhổ bỏ. Ai cũng có những sai lầm. Nhưng quan trọng ai là người có khả năng tha thứ cho đối phương. Có một sự thật bạn phải biết rằng, phần lớn chúng ta không tha thứ được cho người khác là vì… chúng ta chưa tha thứ được cho mình mình. Chúng ta vẫn bị những câu nói làm tổn thương kia chiếm lấy bao lâu nay. Đối với ba mẹ nó chỉ là một câu nói bình thường mà họ vẫn hay thốt ra. Họ không hề hay biết chỉ một câu nói thương thường đã làm tổn thương bạn nhiều đến như vậy. Họ không hề biết. Còn bạn thì vì cái tôi quá lớn và sự nhạy cảm nhiều một cách không cần thiết, mà luôn ở trong trạng thái phòng vệ mỗi khi trò chuyện với họ.

    Tha thứ cho ba mẹ, thực ra là tha chứ cho cho chính mình, cho mình được quên đi chuyện ngày xưa, chuyện mà ba mẹ đã chẳng thể nào nhớ nỗi. Còn mình thì găm vết thương ấy trong lòng và có thể nhớ về nó bất kể thời gian.

    Những chuyện cũ, những tổn thương trong quá khứ như cây dại vậy. Nó mọc rất nhanh và lấy hết dưỡng chất và nguồn năng lượng nuôi sống ngôi vườn. Bạn nhổ từng cây dại, rồi bắt đầu tưới nước, bón phân. Qua vài mùa mưa nắng, rồi bạn sẽ được hưởng trái ngọt của mình. Lúc này đây, bạn đã có trở lại kết nối tâm linh với ba mẹ mình, người vẫn luôn cùng bạn đi qua biết bao nhiêu là cuộc đời. Và kết nối tâm linh thì sâu sắc hơn bất kì kết nối nào trên đời này. Không kết nối được với ba mẹ bạn như mất đi nguồn sống và nuôi dưỡng bạn trong suốt những năm tháng đầu đời.

    2. Bạn càng tĩnh lặng, bạn càng nhìn thấy được biểu hiện của ba mẹ

    Tâm trí huyên náo, ồn ào, hỗn loạn là nguyên nhân hàng đầu gây ra sự hiểm nhầm, suy diễn và chia cắt.

    Từ nhỏ, chúng ta chưa bao giờ được ai đó dạy để hiểu cách tâm trí hoạt động. Mà không phải hồi nhỏ đâu, đến tận bây giờ, cũng hiếm khi chúng ta học được khả năng điều khiển tâm trí.

    Một hành động được đưa ra thông thường dựa trên 4 yếu tố là là bản năng, trực giác, cảm xúc và lí trí.

    Mình tin là bạn có thể nghe những từ trên ở đâu đó, nhưng vẫn còn rất mơ hồ về nó. Dẫn đến việc những quyết định hằng ngày của chúng ta thuần là bản năng và cảm xúc, lí trí thường hay vắng mặt, còn trực giác hẳn là một điều gì đó hết sức xa xỉ.

    Bạn hành xử rất cảm xúc, ba mẹ thì cũng cực kì cảm xúc, trong khi cả hai đều chưa hiểu biết về trí tuệ cảm xúc. Trong trường hợp này, những quyết định được đưa ra thuần là do cảm xúc chi phối, chúng ta không hề kiểm soát được cảm xúc của mình, cảm xúc đang điều khiển hành vi của chúng ta. Và cảm xúc này thì liên kết chặt chẽ với bản năng sinh tồn.

    Chúng ta giận dữ là vì chúng ta đang thấy mình bị thiệt thòi về quyền lợi. Chúng ta khó chịu vì thấy ý kiến của mình không được tôn trọng. Chúng ta thấy thất vọng vì người kia không hành động theo mong muốn của chúng ta, điều đó có thể suy diễn rằng ý kiến của ta không đủ có giá trị hoặc chúng ta không có đủ quyền lực để ảnh hưởng tới người khác.

    Trong phạm vi ngắn của bài viết này, mình không thể nào phân tích kĩ hơn được. Chỉ có thể đua ra cho bạn một giải pháp tuy không dễ nhưng hiệu quả, nếu bạn chịu khó thực hành đôi chút, bạn sẽ thấy được thành quả.

    Hãy trải nghiệm sự tĩnh lặng hằng ngày.

    Nếu để ý thấy bản thân có một sự khó chịu trỗi dậy, hãy im lặng và tìm một góc nào đó để quan sát điều gì tạo ra khó chịu cho bạn.

    Nếu cuộc nói chuyện với ba mẹ có dấu hiệu đi vào những cuộc tranh cãi, hãy im lặng và dừng lại. Lùi về phía sau, tưởng tượng bạn đang là một người ngoài cuộc và lẳng lặng quan sát cách mà bạn đang nói chuyện với ba mẹ. Bạn có thấy mình nóng giận hơi vội không? Bạn có thấy ánh mắt bất lực của ba mẹ đang nhìn bạn không?

    Sự tĩnh lặng cho bạn thời gian để xử lí thông tin được người khác cung cấp và hiểu cả điều gì đang xảy ra với cảm xúc của mình nữa. Bạn nhìn thấy vấn đề rõ ràng hơn, bạn hiểu thấu được mình cần phải làm gì.

    Tĩnh lặng giúp bạn trở thành một mặt hồ lặng yên. Rồi bạn sẽ thấy rõ ô kìa mẹ bạn đang ở trong trạng thái đau buồn. Và vì bạn là một mặt hồ, bạn thấy rất rõ cảm xúc đang diễn ra của mẹ mình. Những lần trước đó, bạn đang ở trong trạng thái dậy sóng, không thấy được cảm xúc của mình, làm sao bạn có thể thấy được cảm xúc của người khác cơ chứ.

    Bài viết đã dài, hi vọng là với mấy điều chia sẻ vừa rồi, bạn bắt đầu có thêm nhận thức về ba mẹ, về bản thân và biết cách dùng sự tĩnh lặng để tạo ra mối quan hệ an yên hơn với người mà bạn yêu quý.

  • Gia đình không phải là một cuộc chiến

    Ngoài chuyện tình yêu, thì mối quan hệ với ba mẹ là một trong những mối quan hệ rất lạ lùng, cực kì lạ lùng, hết sức lạ lùng và nhiều lúc cũng lạnh lùng nữa.

    Về góc độ xã hội, dù thương hay ghét, dù giận hay đã tha thứ được cho nhau, thì ba mẹ có thể là những người gắn bó với chúng ta xuyên suốt cả cuộc đời. Sợi dây liên kết giữa chúng ta với ba mẹ là hết sức bền chặt, dù chuyện gì có xảy ra. Thông thường thì mối quan hệ đó kéo dài 40-60 năm, có khi dài hơn. Ngày chúng ta ra đời, ba mẹ chứng kiến trong sự hân hoan. Ngày ba mẹ rời bỏ cuộc đời này, chúng ta có thể trải qua một sự trống trải vô định.

    Về góc độ tâm linh, đây không phải là kiếp sống duy nhất chúng ta ở cùng gia đình với ba mẹ mình. Một kiếp sống nào đó, mẹ bạn từng là người tình của bạn. Ba của bạn thì lại là em trai của bạn, hoặc em gái, hoặc thậm chí là người anh trai mà bạn ghét cay đắng. Mọi kịch bản đều có thể xảy ra. Khái niệm này có thể gọi là gia đình tâm linh. Đó là khi những linh hồn đi cùng nhau qua nhiều kiếp sống nhưng vẫn luôn gần nhau, chỉ khác nhau vai trò trong gia đình. Sợi dây lúc này buộc chặt gia đình không còn là trách nhiệm xã hội, huyết thống mà là một sợi dây nghiệp lực. Nối chằng chịt với nhau. Người này nối người kia, người kia lại nối với người khác thành một mạng lưới thống nhất.

    Từ góc độ xã hội, có thể thấy là ba mẹ thương ta hết tất thảy tỉ tỉ người trên thế giới này. Đó là hai người thương ta từ lúc ta chưa ra đời, hai người thương ta bằng tất cả sự tập trung mà họ có. Nhưng sao lại có quá nhiều mâu thuẫn diễn ra với mối quan hệ thiêng liêng này?

    Họ cản trở chúng ta làm công việc mà ta mong muốn, với lí do là công việc đó không danh giá, không ổn định. Họ không muốn ta yêu một người con gái/ con trai nào đó vì họ thấy ngoại hình người kia có vấn đề, gia đình người kia có vấn đề, nghề nghiệp của người kia có vấn đề. Họ chưa bao giờ hỏi và mong muốn hiểu là điều gì khiến ta yêu người kia. Họ chỉ đơn giản là không chấp nhận được. Họ ý kiến về cách chúng ta ăn mặc, cách chúng ta sống vì sợ người khác đánh giá hoặc sợ hình ảnh của chúng ta vô tình hạ thấp hình ảnh của họ.

    Từ góc độ tâm linh, ba mẹ là người đã đi cùng ta qua quá nhiều kiếp sống. Dân gian hay nói rằng, con gái là người tình kiếp trước của cha. Nếu lí giải theo góc độ tâm linh, chắc bạn cũng đã thấy tính hợp lí của nhận định này. Không dừng lại ở đó, con gái có thể đã từng là mẹ của cha, là anh của cha, là em của cha, là người tình của cha trong rất nhiều kiếp sống. Mỗi kiếp sống là mỗi trải nghiệm, bài học và cuộc đời thăng trầm. Nếu như ta đã sống quá nhiều kiếp, đều là những linh hồn già, đã quá nhiều lần thất bại, đã quá nhiều bài học đau thương, tại sao chúng ta vẫn tiếp tục làm khổ nhau trong đời sống này?

    Lúc này, bạn có thể thấy rằng, để giải quyết mâu thuẫn với ba mẹ không dừng lại ở góc độ xã hội, mà còn ở góc độ tâm linh, góc độ của linh hồn nữa.

    Với góc độ xã hội, có vài cách để cải thiện chuyện này.

    1. Càng xa nhau thì càng dễ thương nhau

    Trong một cuộc trò chuyện, người bạn của mình đã nói rằng khi có khoảng cách vật lí giữa mẹ và con, mối quan hệ sẽ bớt mệt mỏi. Phụ huynh không còn có khả năng kiểm soát con cái. Thỉnh thoảng gọi video call cho nhau thì chỉ thấy cái mặt thôi. Có xăm thêm hình nào, có đang ngồi với anh bồ nhỏ hơn 10 tuổi, hoặc có đang nhấm nháp nỗi buồn trong một quán bar nào đó thì phụ huynh cũng không biết được.

    Với bản chất chiếm hữu và bảo vệ cao, phụ huynh sẽ nhảy dựng lên khi biết con mình đang có phong cách sống mà họ không hề mong muốn. Phụ huynh, có thể nói là những người rất dễ bị tổn thương, càng lớn tuổi họ càng bị tổn thương. Chỉ khi họ có nhận thức và sự hiểu biết, họ mới không tự làm đau chính họ.

    Mình tin là nhiều bạn cũng áp dụng phương thức này trong việc duy trì mối quan hệ với ba mẹ. Gần nhau quá thì chịu không nổi, xa nhau một chút, thỉnh thoảng gặp nhau thì vẫn có thể tạo cho nhau những kỉ niệm đẹp, chứ không phải là những lần bất đồng ý kiến rồi kết cục là không ai muốn nhìn mặt đối phương nữa. Và trong tình huống này, đa phần những đứa con sẽ chủ động làm lành với phụ huynh nhỉ?

    2. Đừng kì vọng ba mẹ sẽ hiểu mình

    Kì vọng thường tạo ra thất vọng, đa phần là vậy. Dù việc mong muốn ba mẹ hiểu thế giới của mình là một điều vô cùng chính đáng. Nhưng bạn đã thấy bao giờ ba mẹ chịu hiểu chúng ta chưa? Nếu không thì chúng ta nên dừng việc đâm đầu vào đá. Đừng cứ mãi hi vọng về một điều khó có thể xảy ra như vậy nữa.

    Ba mẹ chúng ta đa phần lớn lên trong giai đoạn đất nước đang chuyển mình. Đối với họ cơm độn là điều hằng ngày, một bữa cơm thịt cá là tâm trạng được lên tới tận mây xanh. Còn chúng ta lớn lên với một thế giới đủ đầy. Thịt cá mỗi ngày là chuyện bình thường, điều khiến ta phấn khích phải là ăn cua hoàng đế, ăn pizza ở những nhà hàng lớn, rồi chụp thêm vài tấm hình mang về để đăng dần lên mạng xã hội thì mới gọi là trọn vẹn.

    Ba mẹ chúng ta không có quá nhiều lựa chọn về nghề nghiệp cho lắm, và động lực làm việc của họ cũng hướng tới việc tạo ra sự ổn định cho gia đình. Chúng ta thì ngập trong sự lựa chọn, số lượng nghề nghiệp lên tới hàng ngàn. Ba mẹ chỉ có thể kể ra vài nghề nghiệp như làm kế toán, làm ngân hàng, làm giáo viên… những công việc mà họ có cơ hội tiếp xúc thông qua cuộc sống hằng ngày. Bạn thử kể với họ về kĩ sư âm thanh, về content creator, về blogger về digital marketing, thiết kế đồ hoạ… thì đó sẽ là những thế giới hoàn toàn mới đối với họ.

    Mình cũng đã mất một khoảng thời gian giải thích cho ba mẹ về công việc Tarot Reader cách đây nhiều năm. Rồi trong năm sau cũng phải tiếp tục giải thích cho phụ huynh về công việc Online Teacher mà mình đang làm là cái gì. Mình nghĩ tới lúc này họ cũng hiểu sơ sơ. Họ vẫn không biết mình dạy chính xác cái gì, bằng phương thức nào, dạy qua mạng là dạy ra sao. Điều họ quan tâm là dạy có nhiều không? Có nhiều học viên theo học không? Mình cũng không thể nào bắt họ quan tâm và hiểu nhiều hơn được.

    Ba mẹ có một thế giới hoàn toàn khác thế giới của bạn, dù ta và họ đều sống trong một mái nhà, ngày ngày vẫn thấy mặt nhau.

    Cuộc sống của họ đa phần tập trung vào công việc, chăm sóc ngôi nhà,  làm ăn, những đám tiệc, những mối quan hệ tình nghĩa. Cuộc sống của chúng ta là những bộ phim mới nhất trên mạng, những xu hướng mới mà mọi người đang bàn tán trên Facebook, những chuyến đi nước ngoài, những mâu thuẫn nơi công sở, tin tức thị phi của showbiz mà chúng ta theo sát không bỏ xót tí tình tiết nào, những trăn trở về chuyện đi theo đam mê, tìm kiếm ý nghĩa sống…

    Khi bạn càng kì vọng về sự thay đổi của ba mẹ, của sự thấu hiểu của ba mẹ, thì bạn càng dễ tạo ra căng thẳng cho chính bản thân mình.

    Khi chấp nhận được điều này, bạn sẽ thôi kì vọng về ba mẹ. Đó là bước đầu tiên để bạn bước vào thế giới của phụ huynh mình.

    3. Phản ứng là bạn đã thua cuộc

    Chỉ vài câu nói vô ý của ba mẹ là làm cho không khí trở nên căng thẳng, cơm chẳng lành canh chẳng ngọt ngay lập tức. Khi nào cưới? Sao chưa thấy dắt bồ về ? Làm lương bao nhiêu rồi? Sao thấy không biết để dành tiền gì vậy? Tại sao và tại sao. Câu hỏi tại sao thông thường đã khiến cho chúng ta không thoải mái để trả lời, trong khi đó ba mẹ thì không chút ngần ngại hỏi thẳng về những thông tin mà thông thường ta cho là rất nhạy cảm.

    Phản ứng nhẹ nhàng thì bạn có thể lờ đi và chuyển sang một chủ đề khác. Mạnh hơn một tí thì có thể có thái độ hơi khó chịu. Nhưng thông thường thì những cuộc tranh luận nảy lửa về quan điểm sống sẽ xuất hiện, khi những câu hỏi bên trên được nêu ra, và với suy nghĩ của phần đông chúng ta, đó là những câu hỏi hết sức… vô duyên và thiếu hẳn sự tế nhị.

    Sẽ không dễ để… ba mẹ bỏ thói quen tò mò về cuộc sống cá nhân của bạn. Từ một người phụ huynh nuôi nấng và rất hiểu thế giới của bạn trong mười mấy năm đầu đời. Giờ đây họ không còn nắm rõ lắm bạn đang sống thế nào, họ cũng muốn bước vào thế giới của con cái, nhưng việc thiếu kĩ năng làm cho họ rất bối rối. Thôi thì đành hỏi những câu hỏi mà cả xã hội ngoài kia đều đang điên cuồng muốn biết mỗi độ xuân về.

    Hãy nhận thức về điều ấy và học cách không phản ứng với những câu hỏi của phụ huynh. Họ có quyền hỏi, bạn có quyền không trả lời hoặc đưa ra câu trả lời mà bạn thấy phù hợp. Phản ứng ngược lại bằng cách khó chịu, giận dỗi chỉ khiến cho những cuộc nói chuyện sau này càng trở nên ngượng ngùng.

    Để có những cuộc nói chuyện tôn trọng, công bằng, thấu hiểu với phụ huynh…thì còn xa lắm, nhưng trước mắt bạn có thể tập luyện để không phản ứng lại với lời nói của phụ huynh. Bạn càng tỏ ra khó chịu, càng biểu lộ thái độ không hài lòng…thì họ sẽ tiếp tục việc đặt câu hỏi của mình đấy.

    “Ủa sao con mình nó phản ứng vậy ta, mình cũng chỉ hỏi là nó yêu ai thôi mà? Mình cũng muốn chia sẻ cho nó thêm vài kinh nghiệm tình trường thôi mà? Ủa sao con mình làm lương bao nhiêu nó cũng không nói cho mình biết ta, mình muốn biết nó sống ổn không? có gì lâu lâu chu cấp hỗ trợ cho nó chút ít thôi mà. Mình đã nuôi nó từ nhỏ, thêm tí tiền cho nó sống thoải mái thì cũng đâu có là vấn đề gì?”

    Một người trưởng thành thực sự sẽ rất ít phản ứng. Họ kiểm soát được kì vọng và thế giới nội tâm của mình, họ cũng hiểu rõ cảm xúc tức giận, khó chịu là vì họ đã có gì đó không ổn, câu hỏi kia chỉ là tác nhân để đánh động mớ cảm xúc tiêu cực kia trỗi dậy. Họ càng trưởng thành, càng tĩnh lặng thì sự tin tưởng và tôn trọng mà phụ huynh dành cho họ sẽ càng nhiều. Rồi dần dần khi chứng kiến sự trưởng thành, độc lập đó, phụ huynh sẽ cảm thấy an tâm và bớt dần việc kiểm soát và bắt đầu sống cuộc sống của họ một cách thật tự do và thoải mái.

    Trong những cuộc hội thoại tiếp theo, nếu bạn thấy mình có những phản ứng như khó chịu, bực bội, giận giữ, muốn tranh cãi nảy lửa, muốn thuyết phục cho ba mẹ hiểu… thì có thể ngừng lại một chút xíu. Đừng vội thay đổi, khi bạn thấy mình đang ở trạng thái không bị dao động, không hề cảm thấy khó chịu với ba mẹ thì hãy tiếp tục trò chuyện. Còn không thì việc giữ im lặng hoặc đưa ra những câu trả lời vừa đủ vẫn là một giải pháp hay để… không có cuộc tranh cãi nào xuất hiện.

    Đừng mong ba mẹ sẽ logic và có tư duy phản biện. Và nếu hai yếu tố này không có, cuộc tranh luận sẽ kết thúc khi một người thắng và một người thua. Thực ra thì khi có kẻ thắng và người thua, đó là cuộc hội thoại mà cả hai đều đã thất bại trong việc thấu hiểu thế giới của nhau rồi.

    Mình hi vọng là bạn có thể từ từ bước vào thế giới của ba mẹ và để ba mẹ một lần nữa bước vào thế giới của bạn.

    Trong bài tới, chúng ta bàn giải pháp cho khía cạnh gia đình tâm linh nhé.

  • Ai rồi cũng sẽ đánh mất chính mình trong tình yêu

    Sau những chuỗi ngày đánh mất chính mình trong tình yêu, chuyện chia tay đến như một kết quả có thể dự đoán được. Mà biết làm sao được, có ai dạy cho mình học yêu?

    Bài này dành cho các bạn nữ thì hợp hơn, những người thường ít khi giữ được chính mình trong tình yêu nữa. Mà các bạn nam cũng đâu có khác mấy? Nếu đọc luôn cũng hợp lí.

    Một lời nói dối rồi nhiều lời nói dối

    Nói dối tuy mệt, nhưng tìm cách để bảo vệ lời nói dối đó thì còn tốn năng lượng nhiều hơn nữa.

    Có hai trường hợp mà lời nói dối là lựa chọn duy nhất. Hoặc là người bạn trai không phải là người có khả năng lắng nghe sự thật, hoặc bạn không tin rằng bạn trai của mình có thể lắng nghe sự thật. Và trong cả hai trường hợp ấy, bạn lựa chọn lời nói dối. Để duy trì tình trạng hiện tại của hai người.

    Nói dối rằng bạn thích nghe nhạc Rock. Dù rằng phần lớn thời gian bạn chỉ mê Bảo Thy hoặc Thế Bảo. Bạn muốn làm hài lòng bạn trai của mình, muốn có điểm gì đó đồng điệu với người ta. Nên chắc nói dối một chút cũng chẳng sao đâu nhỉ? Bạn thầm nghĩ.

    Nói dối rằng bạn cũng thích chạy bộ lắm, khi thấy bạn trai dạo này có vẻ bắt đầu được mấy anh chạy bộ truyền cảm hứng. Lòng nơm nớp lo sợ vì bạn chưa bao giờ chạy quá một km liên tục trong đời mình cả.

    Sự thật có thể khiến người bạn của bạn không vui trong chốc lát, tệ hơn nữa người ấy có thể không muốn tiếp tục mối quan hệ với bạn… vì bạn không giống với hình ảnh mà người ấy hình dung. Chia tay hay dừng lại cũng không quan trọng, nhưng bạn cần biết rằng nếu cả hai tới với nhau, bạn còn có cả cuộc đời dài phía trước với người ta. Những lời nói dối của bạn chỉ như một chiếc bình chắp vá, có thể vỡ bất kì lúc nào, dù rằng bạn vẫn có thể tự huyễn hoặc bản thân rằng vẫn còn có thể cắm được hoa, vẫn còn có thể được người xung quanh đánh giá cao rằng mình vẫn còn là một chiếc bình. Lệ thuộc cảm xúc vào người kia

    Lệ thuộc vào cảm xúc của người kia

    Hồi còn độc thân, bạn có thể khá tốt trong việc điều chỉnh tâm trạng của mình. Lúc buồn thì tìm tới ai đó tâm sự, lúc vui thì cắm một bình hoa, vừa lau nhà vừa nhảy từng bước theo điệu Jazz. Mọi chuyện thay đổi khi bạn bắt đầu ở trong một mối quan hệ với ai đó.

    Người ta vui thì bạn vui theo, người ta buồn thì bạn cũng thấy chùng xuống. Bạn dần đồng hoá cảm xúc của mình với cảm xúc của đối phương. Niềm vui của đối phương biến thành niềm vui của bạn, kèm theo là cả muộn phiền.

    Đây cũng là biểu hiện của một người có EQ thấp, khi dễ bị tác động bởi cảm xúc của người khác, dễ bị ảnh hưởng bởi những hành động của đối phương và dần không còn giữ được khả năng kiểm soát cảm xúc của mình nữa.

    Đồng ý rằng tình yêu là chia sẻ cả niềm vui và nỗi buồn với nhau. Nhưng có sự khác biệt lớn giữa chuyện san sẻ và bị tác động một cách vô thức. Sẽ tới một lúc nào đó bạn chợt nhận ra rằng, kẻ thù của đối phương cũng thành kẻ thù của bạn, người mà đối phương ghét thì bạn cũng chẳng muốn đội trời chung. Khả năng nhìn nhận của bạn bị méo mó nhiều, khi bạn bắt đầu yêu say đắm một ai đó. Tình yêu không hề đơn giản đúng không? Có bồ đã khó lắm rồi, mà giờ làm sao chung sống hạnh phúc vời bồ mà không đánh mất chính mình, thật cũng hết sức khó khăn.

    Xem người ta là cả thế giới

    Người càng không biết thương mình, sẽ càng dành thời gian để thương người khác. Cứ tưởng mình đang yêu người ta, nhưng ít khi nhận ra rằng mình chỉ coi người ta như một đối tượng khoả lấp sự trống rỗng của bản thân.

    Sẽ là nguy hiểm nếu một người không biết thương chính mình mà lại đi thương người khác. Đó là dạng tình cảm mà cả hai đều lầm tưởng là đang thương nhau. Thời gian vài tháng đầu của tình yêu là phản ứng của những chất hoá sinh trong cơ thể. Đang cô đơn mà giờ có ai đó để tâm sự, dựa dẫm, động chạm, ôm ấp, thân mật thì cảm thấy vậy là quá đủ. Cho tới khi những chất hoá học kia bắt đầu không còn nhiều nữa, khi những bất đồng nãy sinh, khi những khác biệt quan điểm dần thay thế cho những niềm vui trước đó.

    Mà trước đó cũng có thể chỉ là niềm vui thụ động. Đi ăn với nhau, đi xem phim với nhau, đi cafe, ra công viên đều là những hoạt động thụ động. Ở đó cả hai dành sự chú tâm cho phim ảnh, đồ ăn, điện thoại, những động chạm cơ thể… chứ ít khi tâm sự để hiểu thế giới của người kia. Mà đôi lần, dù có muốn tâm sự thì… người con trai cũng thích hành động hơn là tâm sự. Cơ thể của nhau có thể tỏ tường nhưng phần tâm hồn thì như một bức tranh trừu tượng. Chẳng biết phải hiểu như thế nào cho đúng đây.

    Hồi còn một mình, bạn còn có bạn bè, còn có những thú vui, còn có sự tĩnh tại khi thỉnh thoảng tới quán quen, gọi một ly Càfe, đọc vài trang sách. Còn giờ đây, yêu người ta rồi thì bạn bè cũng bỏ qua một bên, thú vui ngày xưa cũng tạm dẹp qua để làm những điều mà đối phương thích.

    Tưởng rằng mình đang yêu hết lòng, dành cả thế giới của mình cho người ta, nhưng nếu có chút thành thật, mình có thể thấy rằng chỉ là mình có quá nhiều trống trải, người ta chỉ là cái cớ để lấp đầy sự cô đơn mà mình phải đối diện từng ngày.

    Vậy nên mình đã nhiều lần nói rằng, yêu thương chính mình chưa được, thì tổn thương là điều chắc chắn sẽ xảy ra với những mối quan hệ mà chúng ta quan tâm.

    Mình sẽ còn viết nhiều về tình yêu, vì nó quá đẹp và quan trọng, tận hưởng hương vị sâu sắc của nó rồi thì không còn trông mong gì những điều hời hợt.

    Sắp tới đây vào ngày 21-22/12, mình có tổ chức workshop nói về tình yêu ở Sài Gòn, nói cho đã chứ viết chưa đã mấy đâu :D, bạn xem thử có tới tham dự được không nhé. Học yêu mình trước, rồi hãy yêu người.

  • Dạy học cho mấy đứa nhỏ nhỏ

    Hôm nay dạy học cho cho mấy đứa nhỏ ở lớp trưởng thành, sẽ học về lối sống Zero Waste, mà mình thì mệt trong người, đành dời buổi học sang cuối tuần. Kết chút chuyện cho các bạn nghe ấm lòng chơi chơi.

    Đà Lạt chính thức vào đông rồi, thời tiết chuyển lạnh, mình cũng không quá chú ý, kết quả là dính lạnh khi đang ngồi thiền cách đây hai hôm.

    Như thường lệ, mình vẫn dậy lúc 4am, rồi đọc sách, viết lách cho tới hơn 5h xíu mới ngồi thiền, tưởng chọn sau 5am là tốt rồi, nhưng không phải vậy.
    Ngồi được 15 phút thì cảm nhận luồng khí lạnh chạy qua cửa, chạy lên chân và hông. Nhắm thấy không ổn, mình dừng buổi thiền lại. Vậy mà vẫn thấy trong người dở dở ương ương, dán diện chẩn được hai hôm để tăng cường năng lượng, hôm nay cũng ổn rồi, nhưng mình cảm giác rõ là nếu tối nay ngồi dạy 2 tiếng, kiểu nào cũng bịnh.

    Đó là lí chính mà có chiếc blog tối hôm nay.

    Để kể chuyện dạy học cho lớp Trưởng thành, có mấy câu chuyện dễ thương lắm.

    Có một cô bé tên Anh Đào, sinh viên ngoại thương, vô lớp là nó học rất chăm chú, năng lượng của sự tập trung rất cao độ. Chính vì vậy nên mặc dù học livestream nhưng mình vẫn thấy năng lương háo hức của nó bên kia màn hình.

    Bạn nó, người dắt nó tới các khoá học của mình kể lại rằng “Từ ngày Anh Đào nó học lớp anh, ai rủ nó đi chơi nó cũng bỏ hết để ở nhà học” Mình bán tin bán nghi, cho tới tuần rồi, nó bảo nó đang đi du lịch, vậy mà cuối tuần vẫn dành thời gian cho lớp học Trò chuyên bình An, đây là lớp thứ 3 mà nó tham gia ở trường, sắp trở thành học viên thân thiết, như những em học viên từ FTU khác rồi, coi bộ duyên mình với FTU còn dài.

    Bé này nó bảo “Các buổi học rất hay nhưng nó hay bị đơ, cần thời gian để xử lí”

    Mình thấy ổn với chuyện đó, vì những điều mình chia sẻ trong lớp không phải là những điều quá thông thường để có thể bắt gặp ở bất kì đầu trên mạng hoặc trong những cuộc nói chuyện thông thường. Mình cũng thường không bắt tụi nhỏ phải nghe theo, cho tụi nó không gian để đặt câu hỏi, so sánh. Với con bé Anh Đào này, mình học thêm rất nhiều về khả năng kiên nhẫn với học viên, kiên nhẫn với sự tiếp thu, đây là điều mà chắc mình khó làm được ở ngày xưa, luôn mong đợi sự thay đổi, luôn muốn người khác phải thế này hay thế nó, vì mình nghĩ điều đó là tốt cho họ.

    Kiên nhẫn với người khác, là một trong những bài học trưởng thành mà mình thấy ấn tượng trong thời gian qua. Mỗi người có một lộ trình phát triển. Và mình với vai trò là người dẫn đường, chỉ nên giúp họ bắt đầu bước đi, không ép đi nhanh hơn, cũng không chê bai nếu họ đi chậm hơn, để họ là họ, đi con đường của họ, mình chỉ là người quan sát bên đường


    Lại kể về thằng bé Trời, nó ở bên Hàn quốc, cũng là một học viên mình thấy lạ lùng. Lúc nghe nó đi Hàn theo dạng xuất khẩu lao động, mình đã thấy ngạc nhiên.

    Là vì những bạn qua đó lao động, đa phần sẽ bận rộn với công việc, về tới nhà thì chắc ngủ nghỉ xem phim, vậy mà giờ nó dành 2 buổi một tuần, tham gia các lớp học với mình, quả là một nỗ lực học tập rất đáng trân trọng.

    Không chỉ là lao động bên Hàn, thậm chí là những bạn thanh niên trẻ độ tuổi <30 ở Việt Nam, cũng không nhiều bạn có tinh thần ham học như vậy. Lifelong learner đã và sẽ còn lâu mới trở thành một từ quen thuộc ở nước mình.

    Trong một buổi học gần đây, buổi học với chủ đề rất hấp dẫn “Đi về đâu khi đời vô định” nó nói rằng hồi xưa tưởng rằng đi lao động nước ngoài, có tiền gửi về nuôi gia đình là hạnh phúc, giờ làm được rồi, lại không cảm thấy gì nhiều.

    Mình rất vui khi xong buổi học, ẻm nói là học xong cảm thấy vô định hơn nhưng giờ thì có cảm giác hài lòng với sự vô định ấy. Tối đó mình có một niềm vui nho nhỏ len lỏi, khi các bạn nhỏ bắt đầu thoải mái với sự vô định.

    Thật khó thoải mái khi mà lớn lên, chúng ta luôn bị ảnh hưởng bởi những người thành công, những doanh nhân, những phụ huynh luôn bắt chúng ta phải có định hướng sống rõ ràng, phải có tầm nhìn mục tiêu. Một lúc nào đó, bạn thử hỏi những người ấy, định hướng trong cuộc sống của họ là gì?

    Nếu câu trả lời là “Để thành công, thành đạt, giàu có, cuộc sống ổn định…” thì mình không ngạc nhiên gì đâu.

    Một cô bé khác, tên Hoa, đã từng trải qua trầm cảm, đặt những câu hỏi trong lớp rất chất lượng, mình tin là em cũng đã đi học chỗ này chỗ kia nhiều, một bạn trẻ với tinh thần Lifelong learner cũng rất thích học và chịu khó lắng nghe.


    Cái mà mình làm nhiều cho em, là sự lắng nghe. Những năm đầu tiên đi dạy, mình thích nói, thích trả lời câu hỏi của người khác, ít khi nào chịu lắng nghe họ thật sâu.

    Thật may là 2 năm rồi đã học cách lắng nghe thật tốt, lắng nghe với sự chú tâm nên nghe được nhiều hơn từ những câu chuyện của các bạn, hiểu sâu hơn chứ không chỉ là những ngôn từ.

    Bé Hoa này, rất sâu sắc và biết cách nói lên cảm xúc bản thân mình, phần vì em có trải qua những tổn thương, phần vì em nhận thức được sức mạnh của cảm xúc ảnh hưởng tới cuộc sống hằng ngày của em thế nào.

    Mình cứ hình dung cô này chắc mặt mũi phải u sầu lắm đây, vậy mà mấy tuần trước nhận được hình của em ấy, mình thấy sáng bừng sức sống (xin lỗi bạn, bị câu quảng cáo nào đó nó lậm vào đầu). Số là mình đang thực hành chữa trị mấy bệnh về cảm xúc, mãn tính bằng Reiki, cũng chỉ là mở lời nói với em ấy là anh thử xem thế nào. Mong một ngày có kết quả tốt đẹp mình kể cho mấy bạn nghe.

    Còn nhiều câu chuyện khác, hôm nay đầu óc vẫn chưa thanh toát, kể tạm tới đây, hẹn bạn nhiều câu chuyện khác vào những hôm sau.